PHẦN 1: CƠ DUYÊN ĐƯA MÌNH ĐẾN VIPASSANA

Gần đây, cuộc đời mình khá thuận lợi, mình đã có nhiều tin vui, mình kết hôn, có học bổng, có công việc với mức lương xứng đáng, có gia đình đầy đủ khoẻ mạnh, có bạn bè thân thích quý mến xung quanh. Thế nhưng mình không hề cảm nhận được cái gọi là an lạc thực sự, hạnh phúc thực sự. Mình khổ lắm. Khổ tâm. Rất khổ.

Cơn khổ tâm của mình chính thức trồi lên từ khi mình 17 tuổi. Từ giai đoạn đó đến nay, mình cứ ổn rồi lại không ổn. Để bạn dễ hiểu, có nhiều giai đoạn mình khóc đủ 7 ngày/tuần, tần suất khóc của mình là trung bình 1 tuần/lần, suốt 5 năm nay. Hiếm có tuần nào mình không khóc.

Mình rất dễ khóc, đó là lời nguyền, nhưng cũng là sự may mắn. Cái gì hữu hình thì dễ thấy hơn cái vô hình. Và những trận khóc của mình cho mình biết là tâm mình cực kì dao động, có rất nhiều cơn hỗn chiến giằng xé bên trong, và mình không hề ổn.

Khi nhìn lại, suốt 22 năm sống trên đời, mình không có lấy 1 năm bình yên trọn vẹn.

12 năm đầu đời, mình đã có rất nhiều cuộc chạy trốn. Có đêm kẹp sách vào nách và nhảy cửa sau chạy theo mẹ đến trốn ở một nơi an toàn, vừa quẹt nước mắt vừa học bài để ngày mai làm bài kiểm tra cho tốt. Có đêm ngồi sau xe mẹ, chạy trốn thật nhanh đến nhà bác gái. Có khi đang ngồi học dở dang trong lớp học, thì mẹ nhờ người quen gấp gáp đến đón về để đi trốn trước khi nguy hiểm ập tới.

10 năm sau đó, mình thường hay đi ngủ cùng nước mắt, luôn mơ thấy những giấc mơ rượt đuổi, và mình phải trốn chạy ngay cả trong giấc mơ. Cho đến nay vẫn mơ thấy những giấc mơ như vậy, mỗi khi không có chồng bên cạnh.

Những tổn thương nặng nề trong suốt thời thơ ấu luôn kè kè bên mình như 1 bóng ma, âm ỉ và dai dẳng, trực chờ thời cơ nuốt chửng mình. Điều này khiến mình buộc phải nhìn vào bên trong từ rất sớm, và đi tìm một lối thoát cho bản thân.

Hành trình chữa lành như lột một củ hành, lớp lớp lang lang, càng lột càng đau, càng cay, nhưng cũng càng nhẹ nhõm. Càng đi sâu sẽ càng thấy tối, càng thấy nhiều tổn thương bám rễ. Mình đã luôn quyết tâm đi đến tận cùng của sự thật, không dừng lại. Nhờ vậy, mình quan sát thấy chu kì học được những bài học quan trọng của cuộc đời mình là mỗi 2 năm 1 lần.

Năm 18 tuổi: lần đầu mình tham dự một workshop hiểu về cảm xúc, hiểu về cơ chế hoạt động của vô thức, ý thức. Mình gỡ được một lớp khổ khi mình hiểu được lý do vì sao mình khóc, hiểu rằng mình không hề sai khi khóc, mình được phép khóc, và hãy để cho bản thân khóc, cho dù là mình khóc rất nhiều thì cũng hãy cho phép điều đó diễn ra.

Năm 20 tuổi: Mình tham dự 1 lớp học về lịch sử và những câu chuyện bên lề. Mình gỡ được một lớp khổ khi hiểu rằng quá khứ chưa chắc đã được kể lại đúng sự thật, cái mình thấy chưa chắc đã là thật hay là toàn bộ câu chuyện, cái gì cũng có thể thay đổi, không có gì là chắc chắn, vì vậy không có gì là sai khi mọi chuyện không theo ý mình. Mọi sự luôn bất định và luôn thay đổi.

Năm 22 tuổi: Mình tham dự khoá thiền Vipassana 10 ngày. Mình gỡ được một lớp khổ khi đã tìm được một phương pháp tuyệt diệu để tự cấp cứu bản thân mỗi lúc cảm xúc dâng trào: quan sát hơi thở, quan sát cảm giác, mà không phát sinh ham muốn, ghét bỏ, vô minh, không bị cảm xúc nhấn chìm. Mình chọc vỡ được vài bong bóng ảo tưởng về người khác. Và phát hiện ra một vài khuôn mẫu hành xử vô minh của bản thân.

Anh bạn mình nói “Khi em tìm kiếm đủ lâu, giải pháp sẽ xuất hiện”. Thực ra mình biết đến Vipassana từ năm 18 tuổi, nhưng rồi đến tận 22 tuổi mới vô tình sắp xếp đi được.

Với nhiều người, khoá thiền này chỉ là một làn gió khởi đầu nhẹ nhàng của chặng hành trình tìm về bản thân, giải thoát khỏi khổ đau.

Nhưng với mình, với chặng đường chữa lành mà mình đã đi qua, khoá thiền này đã cho mình không gian để phân loại, nhìn nhận, sắp xếp và hiểu thấu đáo tường tận về những nguyên vật liệu mình có. Để rồi 1 tháng tới đây, mình sẽ mang hết những câu chuyện, những nguyên vật liệu này đến gặp nhà trị liệu để chị giúp mình xào nấu, tiếp tục làm việc, thanh lọc sâu những tổn thương.

Mình nghĩ đây là trải nghiệm bất cứ ai cũng nên có một lần trong đời, những gì bạn nghe kể, tìm hiểu về Vipassana đều không chuẩn xác bằng việc tự thân thực nghiệm, trực tiếp hưởng lợi lạc mà khoá thiền này mang lại.

Khoá thiền Vipassana hoàn toàn miễn phí, và bạn chỉ Được Phép đóng góp (nếu muốn) SAU KHI hoàn thành ít nhất 1 khoá 10 ngày. Link: https://www.dhamma.org/vi/schedules/noncenter/vn

P.s: Trong ảnh là mình ngồi ở một homestay trên đỉnh núi Cấm, An Giang. Đang ngồi make up đó chứ không phải thiền gì đâu nha haha.

Leave a Reply