Ngày trước có 1 giai đoạn mình không hề có lý do gì để đi du học hay cảm thấy phải vội vàng đi du học.
Chẳng biết sao sâu trong thâm tâm khi ấy mình hiểu rằng kiểu gì trong tương lai mình cũng có thể đi bất cứ lúc nào mình muốn, thích nước ngoài thì đi du lịch thôi, nên có gì đâu mà vội đi du học.
Ai dè được đi du học sớm luôn.
Rồi từ lúc yêu tới giờ chồng mình cứ liên tục thúc ép nhắc nhở làm mọi cách để mình tập thể dục. Sâu trong thâm tâm mình biết tập thể dục tốt cho mình và mình biết chắc chắn mình sẽ làm. Mình không biết cụ thể khi nào nhưng mình không thấy vội.
Mình bảo chồng anh hãy lo phần anh, hãy tự quản chính anh, phần em để em tự xử lý. Mỗi lần anh nhắc nhở em, anh quay lại tự nhắc anh thì hơn ![]()
Rồi cứ đủng đỉnh đủng đỉnh, cũng tới ngày mình học yoga, vừa vặn đúng lúc tìm được cô giáo ưng ý, cô dạy trường phái đúng như những gì cơ thể mình cần. Giờ bị nghiện tập… Gần như là không phải cố gắng hay mất sức để duy trì.
Rồi kể dài dòng vầy thì liên quan gì tới vụ mentor học bổng. Có thể là mentee sẽ đậu, sẽ rớt, mình vui cho bạn, hoặc chia buồn cùng bạn, nhưng sâu thâm tâm mình biết dù kết quả thế nào thì cuối cùng bạn cũng sẽ ổn và hạnh phúc, cuộc đời nhìn chung là sẽ luôn đi lên.
Nó sẽ luôn là như thế.
Bình tĩnh, không có gì phải vội, chắc chắn sẽ hạnh phúc thôi.
Chắc chắn thứ thuộc về bạn, sẽ sớm là của bạn thôi.




